Victory Family Zone Forum
Xin chào mừng các bạn đã đến với thế giới dành cho cộng Teen - Victory Zone Forum !
Xin mời các bạn đăng kí để làm thành viên của diễn đàn , chúng tôi đảm bảo : Thời gian đăng kí chưa đầy 1 phút !
Nếu đã có tài khoản , xin vui lòng đăng nhập !
Lưu Ý *: Những tài khoản trong vòng 1 tháng mà không hoạt động sẽ bị xóa ngày lập tức !Chúng tôi khuyến cáo nên dùng 2 trình duyệt là Google Chrome hoặc Mozila FireFox , khi dùng các trình duyệt khác , có thể các lỗi nhỏ sẽ xảy ra !
Xin chân thành cảm ơn !



 
Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  Tiện ích  

Share | 

 

 [ Trải nghiệm ] Những câu chuyện thức tỉnh con người ( t.t.)               

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Sun Sep 26, 2010 8:13 am

avatar
Vipboypr0

Administrator

Xem lý lịch thành viên http://vngo.co.cc

Thông tin Vipboypr0
Câu nói tâm đắc : Sống để cống hiến !
Posts : 81
Points : 26142
Thanked : 6
Đến Từ : Đà Nẵng

Thông tin Vipboypr0
Bấm !
Câu nói tâm đắc : Sống để cống hiến !
Posts : 81
Points : 26142
Thanked : 6
Đến Từ : Đà Nẵng

Bài gửiTiêu đề: [ Trải nghiệm ] Những câu chuyện thức tỉnh con người ( t.t.)

 
Quà sinh nhật

Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?”
Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…
(Trương Hoa)

Phấn Son

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm.
Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”.
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…”
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.
(Nguyễn Hồng Ân)


Ba tôi

Ngày Má tôi còn sống. Ba tôi, ông cứ cằn nhằn: Bà hút thuốc nhiều quá, ảnh hưởng tới sức khỏe.

Má tôi tức, ngồi riêng một góc đốt thuốc, im lặng.

Nay Má tôi mất, ra thăm mộ, tôi quên thuốc lá. Ba tôi gắt, bắt phóng xe mua bằng được. Nhìn làn khói thuốc lặng lẽ, nhẹ bay lên từ điếu thuốc cắm trên bát hương, ông khấn: Tội cho Bà. Lúc sống, tôi ngăn cản, ì xèo. Bây giờ Bà mất rồi, tôi "thắp" cúng Bà cả bao. Tôi thương... mong Bà nhận cho.
(Mẫn Hà Anh)


Ghe hoa

Nhà nội nhà ngoại bên này bên kia sông. Xưa, ba đón mẹ về trên chiếc ghe kết đầy hoa hồng hạnh phúc. Xuống ghe, giày cao áo dài vướng víu, mẹ suýt ngã. Ba dìu đỡ cùng đi, mẹ mắc cỡ, cúi mặt đỏ bừng đôi má.

Nay mẹ đưa ba về an táng trên đất vườn nhà nội. Cũng trên chiếc ghe hoa - những tràng hoa phúng tím buồn tan tóc - Quần áo tang lòa xòa mẹ bước đi như người mộng du, suýt ngã, mẹ gượng một mình.
(Không biết tác giả)


Nắm tay

Con gái đi chơi tối về muộn, chị mắng, nó chỉ cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi nhưng lại cười tủm tỉm. Chị ngạc nhiên... Tối, nó rúc đầu vào lòng chị, khẽ bảo: "Mẹ ơi, con đã nắm tay một người". Chị gật đầu: "Phải nắm chặt nghe con, nếu bạn trai con là một người tốt".

... Ngày xưa, cũng bằng tuổi con, chị yêu và đã được yêu. Chị cũng đã biết cái cảm giác lần đầu tiên nắm tay người khác phái. Cảm giác run rẩy nhưng hạnh phúc đến rạng ngời mà sau này không bao giờ chị kiếm tìm được.

Anh còn bảo: "Đã nắm tay em rồi, anh sẽ nắm thật chặt. Anh sẽ giữ em cho riêng mình". Lúc đó, chị đã khóc... Bây giờ chị lại nghĩ về anh. Anh nắm tay chị chặt quá, chặt quá... làm chị bức bối. Chị phải tự buông lỏng tay mình, để đến ngày lên xe hoa, nắm tay chị lại là một người khác...

Con gái chị vẫn còn cười rạng rỡ, hai tay cứ đan vào nhau như muốn tìm lại cái cảm giác được nắm tay khi nào. Thương mình rồi thương con, quay sang phía tường trắng, chị khẽ thở dài muốn nói với con: "Nhưng đừng nắm chặt quá. Mẹ sợ...".
(Huỳnh Phương Trang)



Mẹ tôi

Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ dắt con đi sơ tán khắp nơi.

Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. Năm năm sau mẹ quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.

Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ ào...

Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ... mẹ lại một mình
(Lăng Dũng)
nguồn :yeuthanhha.biz

Hành trang Vipboypr0
Vật phẩm Vipboypr0
Tài sản
.::
Chữ Ký Vipboypr0
Hãy cùng Vipboypr0 xây dụng 1 Diễn Đàn Tốt hơn nhé !





 

[ Trải nghiệm ] Những câu chuyện thức tỉnh con người ( t.t.)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang